tiểu tiên nữ của hắn

Đồng tử của hắn co lại đột ngột, hắn ta nghĩ rằng mình bị ảo giác thính giác. Quản lý là người đầu tiên có phản ứng, anh ta cung kính hỏi: "Có phải tiểu thư đang nói đến Hoắc thiếu gia không?" "Ừ. " Ánh mắt Ôn Nguyễn trong veo, nụ cười trên môi hơi nhạt đi. Làm hắn không nhìn rõ gương mặt của nàng, hắn như thế nào lại có cảm giác nữ tử này có gì đó không ổn. "Bổn vương nhớ không lầm thì ngươi chính là nha hoàn bên cạnh Lý tiểu thư Lý Gia." "Không, chỉ là muốn tiểu tiên nữ của tôi nhìn rõ tôi diệt ác giúp tốt thế nào thôi." Người người đều sợ Quý Nhượng, không ai yêu Quý Nhượng, Thích Ánh yêu hắn. Trọng Sinh Thành Tiểu Tiên Nữ Bên Cạnh Hoắc Thiếu - (Chương 273) - Tác giả Đường Quả Diểu Diểu Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Truyện Tiểu Tiên Nữ Của Giáo Bá - Chương 87 với tiêu đề 'Ánh Ánh, cho em kẹo nè' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Cảnh sát đằng sau hung hăng đá hắn một phát: "Thành thực cho tao! Bắt cóc thiếu nữ còn muốn diệt khẩu, luật Faire Des Rencontres Amicales Sur Nantes. [Dịch giả [ án [Thanh xuân vườn trường ngọt sủng]Kiếp trước Ánh được tướng quân cứu ra từ trong ổ của thổ phỉ, thành tiểu thiếp của tướng quân bách chiến bách thắng nổi danh thiên hạ, cuối cùng chiến tử sa trường, tiểu thiếp thắt cổ tự vẫn, đi theo tướng khi tỉnh lại, trở thành thiếu nữ Thích Ánh câm điếc, mười bảy tuổi, thiếu nữ không nghe thấy cũng không thể nói, nhưng đôi mắt đẹp như trăng sáng, tính tình cực kì dịu một hôm, cô gặp được thiếu niên lạnh lùng mà mọi người đều kiêng kỵ, đó là tướng quân của cô.[Đại ca vừa lạnh lùng vừa hung dữ trong trường] x [Tiểu tiên nữ vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại]Quý Nhượng trong mắt người khác Xấu tính! Có tiền! Không thể chọc!Quý Nhượng trong mắt Thích Ánh Tướng quân là đang thay trời hành đạo! Tướng quân là cướp giàu giúp nghèo! Tướng quân siêu cừ luôn!Quý Nhượng ấn cô lên tườngThích Ánh Nam sinh ấn nữ sinh lên tường chính là muốn hôn cô, moah~!Quý Nhượng???“Con mẹ nó, Quý Nhượng ra ngoài lăn lộn còn mang theo người nhà, không coi lão tử ra gì phải không?”“Không, chỉ là muốn tiểu tiên nữ của tôi nhìn rõ tôi diệt ác giúp tốt thế nào thôi.”Người người đều sợ Quý Nhượng, không ai yêu Quý Nhượng, Thích Ánh yêu hắn.[Nữ chính vì sự cố mất đi khả năng nghe nói, sau này mới hồi phục][Nam chính là tướng quân chuyển kiếp, cùng một linh hồn, không phải thế thân] Cùng đọc truyện Em Là Tiểu Tiên Nữ Của Anh của tác giả Ma Ma tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Thuật gỡ mũ xuống, dùng âm điệu trầm thấp nói với An Tĩnh- Cười với anh một cái!An Tĩnh rụt rè- Em phải đi làm bài Thuật hơi khựng lại, rồi nhẹ nhàng nói- Để anh làm giúp em, em muốn gì anh cũng sẽ cho em... Sau khi tan học, hiếm khi An Tĩnh ở lại không về. Cô đợi Trần Thuật ở cổng trường, nhưng đợi mãi cũng không thấy cậu đâu, gọi điện thoại cậu cũng không nghe đứng ở cổng trường một lát, có lẽ cậu đang chơi bóng rổ với đám Châu Tề, cô không muốn làm phiền cậu, nhưng một mình đứng đó cũng chán nên liền đi vào cửa hàng tiện lợi gần đó, nhân tiện mua một hộp sữa chua uống và một chai ra khỏi trường sẽ đi qua cửa hàng tiện lợi, vì thế cô ngồi đợi ở đó một lúc, làm bài tập, ôn lại bài bài cũng đã làm gần xong rồi, họ vẫn chưa ra, điện thoại cũng không nghe Tĩnh cất điện thoại đi, một tay chống phong cảnh bên ngoài qua cửa kính trong suốt một lúc, cô cất bài tập vào cặp sách, sau đó đeo cặp ra khỏi cửa hàng tiện lợi, đi qua diện có một con ngõ nhỏ rất hẹp, hai bên tường tô vẽ linh tinh đủ loại màu sắc, mỗi bức vẽ đều không giống nhau, thể hiện cá tính, cái tôi rất rõ. Cô vừa đi vừa xem, đưa tay sờ lên lưng vang lên tiếng bước chân, cô quay hai gã con trai mặc đồng phục trường trung cấp nghề đi về phía cô, một tên béo và một tên gầy, trên mặt là nụ cười không mấy tử tế, họ nheo mắt lại, càng ngày càng tiến sát lại gần Tĩnh giật mình, bước chân bất giác lùi béo trục béo tròn cưới híp mắt lại trông rất gian, hắn nói "Em gái, sao lại ở đây một mình thế."An Tĩnh nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh "Đợi bạn."Cô muốn nói đang đợi bạn, chứng tỏ cô không đi một mình, có bạn đi cùng, lát nữa sẽ có người tới, muốn dọa hai tên này để bọn chúng không dám làm không ngờ hai tên này không sợ, lại còn hống hách nói "Vậy thì bọn này đứng chờ cũng cô em, được không?" Tên gầy như que củi lại còn sờ cằm nhìn cô chằm chằm, ánh mắt vô cùng đê Tĩnh cảm thấy khó chịu, không đáp lại lời chúng nói, đi vòng qua bên cạnh. Nhưng nào ngờ tên béo bước lên chắn đường chợt dừng bước, ánh mắt hoảng loạn."Đi cái gì?" Tên béo cao tương đương với cô, nhưng người hắn thì to gấp mấy lần cô, to béo vạm vỡ, khuôn mặt vô cùng hung dữ, "Cô em, có tiền không cho bọn này mượn một ít."Chỗ này có chút vắng người. Hơn nữa bây giờ đã rất muộn rồi, phần lớn học sinh đều đã về hết, trong đầu An Tĩnh liền vang lên tiếng chuông cảnh giác, cô căng thẳng nắm chặt tay lại, may mà bọn chúng chỉ đòi tiền, chuyện này đơn giản, cô cúi đầu lục tìm trong cặp tên đó liền đứng bên cạnh quan sát cô, chốc chốc lại quay sang nhìn gái này nhìn có vẻ là kiểu con gái vừa ngoan ngoãn vừa yếu đuối. Da dẻ trắng trẻo, lại còn rất xinh đẹp. Chắc chắn là dễ ăn hiếp, không biết chừng nhà còn rất giàu Tĩnh cố gắng để tay mình không rung tìm thấy ví tiền, lục tìm tiền bên trong. cô chỉ mang một trăm tệ, nhưng lúc nãy vừa mới vào cửa hàng tiện lợi mua đồ nên chỉ còn tiền lẻ. Cô mím môi, cẩn thận đưa tiền cho bọn béo vừa nhìn thấy tiền đã cau mày lại, đưa tay giật lấy, đếm xem bao nhiêu. Sau đó hắn nhổ nước bọt, khuôn mặt tỏ vẻ bất mãn "Ít thế này thôi à?"An Tĩnh làm mặt lạnh, bình tĩnh nói " Hết rồi."Cô đeo cặp sách lên vai, chuẩn bị bỏ đi một lần nào ngờ vừa mới nhấc chân đi được hai bước thì bị tay gầy kéo lấy cổ tay, quăng thẳng lên tường, trong lúc đó chân cô bị vấp vào hòn đá, không đứng vững chỉ thấy chân đau gầy chửi tục một câu "Kiêu cái gì mà kiêu, đám học sinh ngoan chúng mày coi thường bọn tao à? Có phải trên người vẫn còn giấu tiền không chịu bỏ ra không hả?"An Tĩnh cố nén đau, tay chống tường, cau mày nói "Tôi thật sự hết tiền rồi."Rõ ràng bọn chúng không tin, tưởng rằng cô vẫn còn giấu và tên béo nháy mắt với nhau, tên béo gật đầu, bỗng chốc hiểu ý nhau, hắn chầm chậm đi lên phía trước, xoa xoa hai tay vào nhau, khuôn mặt vô cùng đê Tĩnh mặt mày tái nhợt, mồ hôi túa ra lầm tấm trên sắp không giữ được vẻ bình tĩnh trên mặt nữa, cô cắn chặt môi, tay của tên béo kia sắp chạm vào quần áo của cô rồi, đúng lúc An Tĩnh không kìm được nhắm mắt định hét lên thì...Có người túm lấy vai của tên béo đau quá chửi rủa một tiếng, sầm mặt quay người lại, đang định xem đằng sau là ai. Nhưng chưa đợi hắn nhìn rõ mặt, chỉ thấy bóng người thoáng qua, tung một cú đấm rất mạnh vào mặt hắn, hắn liền thấy đau điếng, theo lực của cú đấm, hắn văng ra cơn gió thổi qua mặt cô, tốc độ vô cùng Tĩnh lấy tay che miệng, trợn tròn mắt Thuật lúc này đang đứng trước mặt cô, khuôn mặt đầy tức giận, ánh mắt hung dữ, có điều cậu không nhìn cô, chậm rãi ngồi xuống trước mặt tên béo kia, hạ thấp giọng khàn khàn nói "Cái tay nào của mày chạm vào người cô ấy?"Tên gầy còn lại ngớ người, đột nhiên chui ở đau ra một tên vừa cao vừa to, lại mạnh tay như vậy chỉ một cú đấm đã hạ gục thằng liên tục lùi lại, chân run lẩy bẩy, muốn bỏ chạy nhưng lại bị ngưới đứng sau chắn Tề nheo mắt "Chán sống rồi à, bạn gái người ta cũng dám động vào."Mẹ kiếp, gặp rắc rối rồi. Tên gầy nhanh nhẹn liếc nhìn đường, vừa chầm chậm dịch sang bên cạnh, vừa nhận lỗi "Không dám nữa, không dám nữa." Vừa tìm thấy cơ hội là hắn lập tức bỏ Tề cau mày "Thằng khốn này, chạy cũng nhanh thật đấy."Tên béo thấy Trần Thuật mặt mày hung dữ, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm tay mình, chỉ thấy lạnh gáy, mặt đau gần chết, mũi cũng bị đánh chảy máu, máu nhỏ xuống quần áo, nhuộm đỏ một đồng bọn cậu ta cũng tới, đồng bọn của mình thì chạy mất rồi, hắn khóc lóc nhăn nhó, vội vàng xua tay "Chưa chạm, chưa chạm, chưa chạm thật mà."Trần Thuật đã giận đến hoàn toàn mất hết lý trí, cậu nhếch nhếch khóe miệng, mặc kệ lời hắn nói, cậu xắn tay áo, chuẩn bị đánh tiếp thì nghe thấy phía sau có người gọi."Trần Thuật!"Trần Thuật khựng lại, đứng ngay tại nói vừa nũng nịu vừa nức nở bóp nghẹt trái tim cậu, cậu khẽ nghiêng Tĩnh vội nói "Hắn chưa chạm vào em thật."Cảnh tượng trước mắt quá bạo lực, cô chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ của Trần Thuật khi đánh nhau. Bình thường cậu đều tỏ ravẻ uể oải lười nhác, hoặc là chơi bóng rổ, hoặc là chơi game, Trần Thuật như thế này có chút xa không muốn sự việc trở nên nghiêm trọng béo vừa nghe thấy vậy vội vàng gật đầu, bộ dạng lấy lòng đó rất xấu đến nỗi không ai muốn Thuật cố gắng kìm chế bàn tay đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống bộ dạng bẩn thỉu thảm hại của tên béo, giống như đang nhìn một đống rác vậy. Làn môi mỏng khẽ mở ra, thốt ra một từ hết sức ngắn gọn "Cút."Tên béo run rẩy đứng dậy, bỏ chạy thục Thuật hít một hơi thật sâu, tim bỗng đập loạn lên. Cậu ngẩng đầu nhìn lên trời, một màu xanh mắt lại, cậu không dám nghĩ, nếu lúc nãy không tới, An Tĩnh sẽ như thế nào, lúc ấy, khoảnh khắc cậu ngẩng đầu, phát hiện cô bị hai tên ngu ngốc đó áp sát vào chân tường, nỗi tức giận không thể kìm nén được bùng lên trong lòng Tĩnh nhìn lưng Trần Thuật, rất lo lắng. Cô cau mày, cố chịu đau, cẩn thận bước lên, từ từ nắm lấy tay cậu. Bàn tay của cậu cứng đờ, cô khẽ gọi "Trần Thuật!"Tay Trần Thuật động đậy, cậu quay người lại, nhíu mày nhìn cô, không nói ngía cô từ trên xuống dưới, thấy cô không bị thương ở đâu, quần áo cũng không xộc xệch, cậu mới thở phào "Em không sao chứ?"Vừa nghe thấy câu nói này, An Tĩnh liền cảm thấy cay cay sống giác căng thẳng khi bị bắt nạt trước đó tan biến, chỉ còn cảm giác chua xót trào dâng trong lòng. Lúc này trong lòng cô chỉ toàn là ấm ức, nhớ nhung, sợ hãi. Cô cúi đầu, mãi không nói Thuật rất lo cho cô, cô đứng im không nhúc lúc cậu muốn nâng mặt cô lên, không ngờ, An Tĩnh chợt lao vào ngực cậu, Trần Thuật dang hai tay để mặc cho cô ôm, có chút chần chừ và lúng túng không biết phải làm thế trong vòng tay cậu vừa khóc vừa nghẹn ngào nói "Em sợ chết đi được."Nước mắt cô tuôn trào, thật sự rất sợ, từ trước tới nay cô chưa bao giờ bị người khác uy hiếp, đừng tưởng lúc nãy mặt cô không đổi sắc, nói năng bình tĩnh, thực ra trong lòng cô sợ chết đi biệt là trước mặt Trần Thuật, trong lòng cô không kìm nén được nỗi ấm ức muốn giải tỏa với cậu, may mà cậu đã tới, cuối cùng cũng đợi được cậu Thuật ôm cô thật thể trong vòng tay cậu đang run rẩy, xót xa trong lòng, chỉ hận bản thân không thể xuất hiện sớm hơn."Em không sao thật chứ?" Cậu không biết nói thế nào, hoặc có lẽ là không biết hỏi thế nào, cậu chỉ sợ cô bị tổn thương mà không nói ra."Bọn chúng không động vào đâu chứ?"An Tĩnh rời khỏi vòng tay của cậu. Khóe mắt vẫn còn đẫm lệ, đỏ hoe, khuôn mặt nhợt nhạt. Đôi mắt long lanh nước, tóc lòa xòa xung quanh, có mấy sợ rũ bên tai. Dáng vẻ trông vô cùng đáng thương vô tội, chỉ nhìn thôi cũng khiến người khác xót lắc đầu "Không, bọn chúng chỉ đòi tiền thôi."Trần Thuật sững người, thì ra không phải sàm sỡ. Làm cậu giật cả sau cậu nhíu mày "Đòi tiền thì em cho bọn chúng đi, ngoan cố làm gì?"An Tĩnh thấy hơi oan "Em đưa rồi mà, em đã đưa hết tiền trên người cho chúng rồi, chỉ có điều quá ít, bọn chúng không tin."Cô cúi đầu lau nước mắt, lại khịt khịt mũi như làm sai chuyện gì bị người khác giáo huấn Thuật im lặng giây lát rồi lại nói "Thế muộn như vậy rồi sao em còn chưa về nhà?"An Tĩnh mím môi, mềm giọng nói "Đợi anh mà."Trần Thuật càng cau mày chặt hơn "Đợi anh làm gì?"An Tĩnh im lặng liếc nhìn cậu một cái rồi nói rất yếu ớt "Hôm nay chẳng phải là thứ Sáu sao?"Trần Thuật liền im bặt, tuần này cậu chơi bóng rổ nhiều tới mức sắp quên mất hôm nay là thứ mấy rồi. Cậu nghĩ tới điều gì đó lại tỏ ra hung dữ nói "Thế tại sao em không gọi điện thoại cho anh?"Cậu không bao giờ không nhận điện thoại của cô, chỉ cần gọi điện là sẽ tới ngay, sao cô không gọi?"Em gọi rồi, nhưng anh..." An Tĩnh nhìn cậu, khuôn mặt đầy ấm ức "Nhưng anh không nghe, em biết làm thế nào?"Trần Thuật nghe thấy vậy sững người, cậu vội móc điện thoại trong túi ra xem, quả thực có mấy cuộc gọi nhỡ. Lúc ấy cậu để chế độ im lặng nên không nghe Thuật ngượng nghịu sờ chóp mũi, muốn tát cho mình một này trong lòng cậu toàn là hối hận, tự trách bản thân, tại sao lại để chế độ im lặng cơ chứ, rốt cuộc bóng rổ có gì hay cơ Thuật khống chế bản thân, nói với giọng phức tạp "Xin lỗi em, là anh không tốt."An Tĩnh lắc đầu, cô lại lao vào lòng cậu, ôm chặt eo cậu, mùi hương đã lâu không được ngửi thấy dâng đầy trong mũi cô, thơm thơm mát mát, cô hạ giọng thì thầm "Trần Thuật."Trần Thuật ôm chặt cô, nói "Ừ, anh đây."Chỉ mấy tiếng đơn giản như vậy mà lại khiến cô muốn một tuần họ giận dỗi, không nói chuyện hẳn hoi với nhau, cô thật sự rất buồn. Từ trước tới nay chưa bao giờ buồn như vậy, trong lòng cảm thấy trống trải, trong giờ học cũng nhớ cậu, về nhà cũng nhớ cậu, lúc ăn cơm cũng nhớ cậu, tâm hồn lúc nào cũng treo ngược cành bình thường lại phải vờ ra vẻ không bận Thuật vuốt tóc nhiên cảm thấy vai áo ươn ướt, cậu cau mày, lại khóc rồi? Cậu lùi lại một chút, muốn nhìn mặt cô, khẽ hỏi "Sao vậy?"Nhưng An Tĩnh không cho, cô cứ vùi mặt vào ngực cậu, túm chặt lấy áo của Thuật không biết làm thế nào, thở dài một con gái trong lòng không cho cậu nhìn, cậu chỉ thấy mềm lòng và xót xa, cậu lại ôm lấy cô, cúi đầu hôn lên tóc cô đầy yêu đến khi An Tĩnh giải tỏa hết mọi cảm xúc, cô mới từ từ buông tay Thuật cúi đầu nhìn, đôi mắt cô đã đỏ như mắt thỏ."Khóc xong rồi?"An Tĩnh ngượng ngùng gật đầu."Vậy thì đi nhá? Anh đưa em đi ăn?" Trần Thuật khẽ hỏi Tĩnh lại ngoan ngoãn gật đầu, Trần Thuật khoác vai cô, lúc đưa cô đi thì nhìn thấy Tống Tư và Châu Tề đứng bên cạnh đỡ xe đạp, mặt mày háo hức như vừa xem kịch hay, không biết đã đứng nhìn bao lâu Tĩnh sững người, liền cảm thấy rất xấu hổ. Khóc trước mặt Trần Thuật cô cảm thấy không có gì cả, dù sao thì cũng là bạn trai mình. Nhưng trước mặt hai người họ... Cô cố gắng nép mình sau lưng Thuật cau mày, khuôn mặt không chút biểu cảm "Sao hai cậu vẫn chưa đi?"Châu Tề ...Tống Tư ...Bọn họ phải đi đâu đây?Vừa mới dỗ dành được bạn gái đã không cần anh em rồi. Vân Hoa sơn là một tòa tiên sơn, cao đến chọc trời, nghe đồn là cầu nối thông Hoa sơn có môn phái tu chân Vân Hoa Cung là môn phái lớn nhất trong giới tu chân, trải qua rất nhiều đại năng, mấy trăm năm nay đã có không ít vị tiền bối phi thăng. Giờ đây trong cung có ba vị đại thừa tọa trấn, đệ tử bên dưới hơn vạn chân núi Vân Hoa sơn, có hàng vạn động phủ, phàm là người đạt đến tu vi Trúc Cơ, đều có thể chọn động mà ở, tương đương với việc có một nơi ở tư mật của mình, có thể dốc lòng tu người may mắn, gặp được động phủ của tiền bối trước đó, còn có thể nhặt được công pháp của tiền bối để lại, như thế liền hời lại, Vân Hoa sơn vô cùng cao, Vân Hoa Cung cực kì lớn mạnh, đệ tử Vân Hoa cũng nhiều vô được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn chân núi vì có hàng vạn động phủ nên trở thành khu vực sinh thái nhân tính hóa nhất. Chúng đệ tử ngoại trừ việc tu luyện trong động, thỉnh thoảng sẽ ra ngoài tụ tập, đổi tài nguyên vật dụng cho Ánh bắt đầu tu luyện từ chín tuổi, tu đến mười sáu năm mới đạt được kì trúc cơ cầm ngọc bài nhỏ để chứng minh thân phận, cả mặt hưng phấn nhìn quanh tình hình tu luyện, chuẩn bị lựa chọn động phủ của người đều biết, Thích Ánh là một cây củi phụ nàng là Huyền Thanh chân nhân, nàng nhập môn sớm nhất, tu vi thấp nhất, tu luyện chậm nhất, các sư đệ sư muội sớm đã vào kì Kết Đan, chỉ có nàng, vật vã khổ cực tu luyện mười mấy năm trọng là nàng vẫn vô cùng cố gắng, trước giờ chưa từng ham tư chất thật sự quá kém, cố gắng gắng gượng đến mười sáu là người khác, chắc hẳn đã sớm từ bỏ làm người thường cho nàng vẫn kiên trì đến kiên trì cũng có lý do của mình, bởi vì nàng từ nhỏ đã may Hoa sơn tiên khí lượn lờ, linh khí dồi dào, trong núi mọc ra rất nhiều thiên tài địa bảo. Những bảo bối này đối với nhập môn tu chân đệ tử mà nói là vô cùng hữu dụng, ăn một nhánh linh thảo có thể gia tăng được linh lực mười thiên tài địa bảo khó tìm, thường có dã thú canh giữ, cho nên giá tiên thả trên thị trường rất đắt, các đệ tử bình thường hoàn toàn không mua Thích Ánh mỗi lần vào núi đều gặp thiên tài địa bảo kia không cần bỏ tiền mua liền hiển hiện trước mắt nàng. Thế là Thích Ánh ăn siêu nhiều tiên thảo linh dược, ông trời không phụ người có lòng, nàng ăn suốt mười sáu năm, cuối cùng cũng dùng đống tiên thảo kia tạo ra được một kì Trúc Ánh nói “Sư phụ! Con làm được rồi! Con biết con được mà!”Huyền Thanh chân nhân “...Đó là đương nhiên rồi, dù sao đi nữa tiên thảo của Vân Hoa sơn sắp bị con ăn sạch rồi.”Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn đây, Thích Ánh của kì Trúc Cơ đã có được động phủ của riêng đặc biệt vui vẻ, cầm ngọc bài nhỏ chọn các động phủ không chủ, cuối cùng nàng chọn động phủ mọc đầy dây leo xanh, cắm lệnh bài nhỏ vào trong mảng sáng vàng lóe lên, động phủ nhận chủ, từ nay về sau này chính là chủ nhân mới. Trừ phi nàng tiến vào kì Nguyên Anh tự mình rời đi, nếu không nơi này đến chết vẫn là của giới mở ra, Thích Ánh vừa bước vào, bức tường đá bỗng phát sáng, một đạo bóng trắng dần dần hiện lên trên không gian “Đây là động phủ trước đây của ta, kẻ vào là người hữu duyên, ta để lại một quyển công pháp Thiên Giai, tặng cho tiểu bối, chúc ngươi may mắn.”Thích Ánh “Oa.”Đệ tử vây quanh đằng sau “!!!”Ôi đệch, may mắn thế Ánh cứ thế ở trong đây, còn đặt tên cho động phủ của mình là phủ Lưu Huỳnh. Nàng thường xuyên vào trong núi hái thuốc, vẫn may mắn như mọi khi, luôn gặp được tiên thảo linh dược trăm năm hiếm gặp, có lúc nàng sẽ dùng những tiên thảo này để đổi với các nhân sĩ tu chân tìm công pháp bậc thấp phù hợp với đó, có một hôm Thích Ánh nhặt được một đồ đệ ra nàng vốn không có ý định nàng vào trong núi hái thuốc gặp được một thanh niên áo đen cả người đầy máu, hơi thở mỏng manh, trông có vẻ sắp không sống được bao lâu rồi. Nàng là một cô nương tốt bụng, nếu để nàng gặp được sẽ không trân mắt nhìn hắn Ánh muốn mang người về động phủ trị liệu, nhưng Vân Hoa Cung có lệnh, không phải đệ tử của Vân Hoa Cung không thể bước vào khu vực tu luyện của Vân Hoa lục tìm cả người thanh niên, cũng không tìm được vật chứng minh hắn là đệ tử Vân còn cách nào, nàng đành đơn phương tuyên bố thu nhận hắn làm đệ tử, tách lệnh bài sư đồ mà cả đời này nàng nghĩ sẽ không thể đưa cho ai được làm đôi, thả vào trong thần thức của được lệnh bài sư đồ, nàng thành công khiêng thanh niên xuyên qua kết giới của Vân Hoa Cung, đưa hắn về phủ Lưu Huỳnh của Thích Ánh khiếng người về, máu nhỏ giọt cả đường, các láng giềng xung quanh đều chạy đến đóng kết giới lại, cách ly với tiếng bàn tán bên ngoài, đặt thanh niên nằm trên giường mình, bắt đầu giúp hắn cầm máu trị thương. May mà trong phủ nàng tồn trữ không ít tiên thảo linh dược, nàng dùng cũng không đau lòng lắm, còn dùng tiên thảo đi tìm bạn tu chân đổi thành thánh dược trị thương, mỗi ngày đều bôi cho thanh niên ngày sau, thanh niên cuối cùng cũng tỉnh đầu tiên hắn làm sau khi tỉnh lại chính là hung hăng bóp cổ Thích Ánh hỏi “Ngươi là ai?!”Thích Ánh bục bên giường thiếp đi suýt nữa bị hắn bóp đến trợn trắng bàn tay của nàng tụ khí, đánh một chưởng vào lồng ngực hắn, sau đó thanh niên bị một chưởng của nàng đánh ngất Ánh “...”Sáng hôm sau, thanh niên lần nữa tỉnh nội thương nghiêm trọng, trong cơ thể như bị lửa đốt, từng tấc gân mạch đều đau như đứt đoạn. Hắn gắng gượng từ trên giường ngồi dậy, đưa mắt nhìn nữ tử mặc váy trắng không xa trước đó, hai tay ôm lấy một thanh kiếm, cảnh giác trừng hắn nhìn sang, nàng cố gắng đứng thẳng ưỡn ngực, hung dữ nói “Ta cảnh cáo ngươi, ngươi lại động thủ, ta ta ta...lần này ta tuyệt đối sẽ không lưu tình!”Giọng nói mềm đến muốn mạng, không có nửa phần khí thế uy hiếp nào niên xoa xoa chiếc đầu đau nhức của mình, giọng vừa thấp vừa yếu ớt “Hôm qua là ta chưa tỉnh táo, mạo phạm rồi. Nàng bỏ kiếm xuống trước, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”Thích Ánh quan sát một lúc, cảm thấy dáng vẻ sống không bằng chết của hắn hẳn sẽ không có sức tấn công gì, đêm qua có thể bị nàng một chưởng đánh ngất, nói không chừng hắn vẫn trong kì luyện ngợi một lúc, nàng nghe lời thu kiếm lại, đi đến bên niên cả mặt đầy máu, đợi nàng đến gần, liền nheo mắt đánh giá nàng một lượt mới hỏi “Nàng là ai? Đây là đâu?”Thích Ánh nói “Đây là chân núi Vân Hoa sơn, ta là đệ tử Vân Hoa Cung, là ta từ trong núi cứu ngươi về.” Nói xong, nàng lại hỏi “Ngươi là ai?”Thanh niên nhíu mày “Không nhớ ra nữa.”Thích Ánh lập tức cảm thấy hắn có chút đáng bị thương nặng như thế, còn mất trí là nàng nghiêm túc an ủi “Ngươi đừng lo, cứ ở lại đây là được rồi. Ngươi mất trí hẳn là vì bị thương ở đầu, trong phủ ta có rất nhiều linh dược, chắc chắn có thể chữa khỏi vết thương của ngươi. Đợi ngươi khỏe rồi, đương nhiên sẽ nhớ lại thôi.”Thanh niên không đáp, chỉ dùng đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn Ánh cảm thấy hắn hung dữ, lẳng lặng lùi về sau hai bước, lại hai bước nữa, sau đó nàng thấy thanh niên đưa tay, trong lòng bàn tay hiện lên nửa khối lệnh bài sư đồ lơ lửng giữa không trung, hắn lạnh giọng hỏi “Đây là ý gì?”Thích Ánh càng chột dạ lắp bắp đáp “Sư...sư đồ lệnh.”Thanh niên nhìn nàng nửa ngày “Nàng là sư phụ ta?”Thích Ánh tự nói “Đúng...đúng vậy.” Vẻ mặt của thanh niên rõ ràng không tin, nàng cúi đầu, thở dài, kể toàn bộ mọi chuyện ra, kể xong lại vội vàng giải thích “Khi ấy ta cũng là tình thế ép buộc, nếu không làm thế, sẽ không thể đưa ngươi về trị thương, thiết nghĩ ngươi cũng hiểu mà phải không?”Thanh niên không Ánh cảm thấy là mình chiếm tiện nghi của người ta nên vô cùng chân thành nói “Tuy vật này không thể nào tiêu trừ nhưng nó ở trong không gian não bộ của ngươi đối với ngươi mà nói cũng không ảnh hưởng gì. Ngươi không cần để tâm đâu, xem như là một đoạn duyên sư đồ lộ thủy* đi, sau khi ngươi khỏe lại muốn rời đi lúc nào cũng được.”* Nguyên văn 露水 có thể hiểu là giọt sương nghĩa gốc của từ, trong trường hợp trên mang nghĩa là không chính thức, chỉ là một khoảng thời gian, phần dưới có chơi chữ nên mình chú thích cả hai nghĩa ^^Thanh niên “...”Nàng từ trong không gian trữ vật lấy ra một bộ quần áo nam tử sạch sẽ, rụt rè đặt trên giường, chỉ chỉ động đằng sau, mềm giọng nói “Bên đó có một đầm nước, có thể tắm rửa, nếu ngươi muốn tắm...”Nàng còn chưa dứt lời, thanh niên liền từ trên giường nhảy xuống, cầm lấy quần áo đi vào Ánh “...”Hu hu hu đáng sợ quá, sao nàng lại cứu tiểu ca ngang ngược thế này về đây niên rất nhanh liền bước ra. Tắm rửa sạch sẽ cả người đầy máu, dáng vẻ của hắn vô cùng bổ mắt, so với tất cả những người nàng gặp trước đây đều đẹp hơn. Thích Ánh bất giác nhìn hắn chằm chằm, nghe hắn nói “Sư phụ, ta đói rồi.”Thích Ánh lập tức đáp lại “Được được, ta lập tức đi...” Nàng thoáng khựng lại, không dám tin hỏi “Ngươi gọi ta là gì?”Thanh niên cả mặt không kiên nhẫn “Sư phụ tuổi còn trẻ, mà sắp bị điếc rồi ư?”Thích Ánh “...”Nàng đành uất ức đi làm nghệ của nàng không tệ, thanh niên ăn sạch thức ăn nàng làm, dáng vẻ như đói không chịu được. Tu chân nhân sĩ tiết vào kì kết đan mới có thể tích cốc, xem ra hắn quả nhiên cũng giống như mình, đều từ kì Trúc Cơ trở Ánh cầm chén nghiêng đầu nhìn hắn, đợi hắn nuốt ngụm cuối cùng, mới cân nhắc hỏi “Ngươi còn nhớ được tên mình là gì không?”Thanh niên vừa nghĩ đến liền đau đầu, đôi mày nhăn nhúm lại, Thích Ánh vội xoa đầu hắn “Được rồi, được rồi, đừng nghĩ nữa. Không nhớ được cũng không sao. Sư tổ ngươi dạy ta làm người phải biết khiêm nhượng, sau này ta gọi ngươi là A Nhượng được không?”Thanh niên “Lấy tay của nàng ra cho lão...cho ta!”Thích Ánh cọ một chút liền thu tay chân đệ tử gần động Lưu Huỳnh đều biết được Thích Ánh vừa thu nạp một đồ đệ tính tình vô cùng ngang A Nhượng ngồi bên cửa động, hắn nghe có người nói “Ánh Ánh, gã đồ đệ ngươi nhặt được kia, khi nào rời đi vậy?”Thích Ánh đáp “Đợi hắn khỏe lại, muốn đi thì đi.”Người nọ lại nói “Ta thấy lai lịch của hắn không rõ, bị trọng thương như thế, chắc chắn là bị kẻ thù đuổi giết. Hắn thường ngày đối với ngươi lại không tốt, hô đi quát lại, ta thấy ngươi vẫn là mau chóng đuổi hắn đi đi, lỡ như ngày nào đó kẻ thù tìm đến cửa, đến cả ngươi cũng giết luôn.”Giọng nàng mềm mại, đáng yêu lúc nổi giận cùng người ta tranh chấp rõ ràng không có khí thế “Ngươi nói bừa! Đồ đệ của ta rất ngoan, rất nghe lời, hơn nữa hắn chỉ là một người trong thời luyện khí, nào có kẻ thù nào chứ. Cho dù có, ta thân là sư phụ, theo lý phải bảo vệ hắn!”Người vây quanh ha hả cười to “Ngươi thật sự cho rằng mình là thiên tài cao thủ gì sao. Tu luyện mười mấy năm còn phải dùng tiên thảo để thúc đẩy ra kì Trúc Cơ, đoán chừng ngươi đến kì luyện khí cũng đánh không lại, còn muốn bảo vệ đồ đệ sao...”Còn chưa dứt lời, một đạo kiếm quang xé gió lao đến, nếu như không phải người nọ tránh nhanh, phỏng chừng đã bị chém thành hai niên hắc y gương mặt âm trầm từ trong động Lưu Huỳnh bước ra, trừng mắt nhìn bọn họ lạnh lẽo nói “Miệng đặt trên người các ngươi dùng để thả rắm hay sao? Từ ngày đến đêm toàn nói nhảm, còn không cút cho ông?!”Ánh mắt ấy quá lạnh, trong mắt lại giống như có lửa thiêu trụi mọi thứ, tất cả đám người xem kịch xung quanh đều vội vã tản Ánh cầm thuốc trị thương vừa được đổi từ tiên thảo, trân mắt nhìn quát xong đám người vây quanh lại quay đầu hung dữ với nàng “Còn không vào đây!”Nàng ngoan ngoãn ờ’ một tiếng, cầm thuốc trị thương chạy qua, sau khi vào trong động liền cười khanh khách “Đồ đệ, vừa rồi ngươi rất uy phong nha.”A Nhượng hừ một Ánh đưa thuốc trị thương cho hắn “Đây là thuốc trị thương cao cấp hôm nay ta đến nhờ tam sư đệ điều chế trên Vân Hoa Cung, ngươi ăn cái này vào, nói không chừng rất nhanh liền có thể khôi phục trí nhớ.”Tay hắn khựng Ánh đợi một lúc, lại giục hắn “Mau ăn nha.”Hắn rũ mắt, lạnh lẽo nói “Sư phụ, nếu như ta nhớ lại, có phải sẽ không ở đây nữa không?”Đáy mắt trong veo của nàng lộ ra một tia mất mát, thoáng cái lại cười với hắn “Đương nhiên rồi, ngươi lúc nào muốn đi cũng được cả. Ta chỉ là cứu ngươi, lại không phải giam lỏng ngươi.”Lúc nàng cười, đôi mắt cong lên như vầng trăng non, trông rất đẹp “Mau uống đi, uống xong chúng ta cùng nhau tu luyện. Ở đây của ta có rất nhiều tiên thảo linh dược, trước khi ngươi rời đi cố đạt được đến kì Trúc Cơ, như thế thì cho dù gặp được kẻ thù cũng có sức chiến đấu.”Vẻ mặt của A Nhượng có chút không tự hắn cũng không nói gì, lẳng lặng uống thuốc, ngồi xếp bằng tu luyện cùng Ánh nổi tiếng chăm chỉ, cần khi đợi nàng nhập định, A Nhượng mở mắt, thần thức thầm tiến vào thăm dò, quan sát một vòng, huyệt thái dương của hắn giật giật. Hắn bực bội gọi Thích Ánh “Nàng đang làm gì vậy? Đây là tu luyện sao? Để linh khí tản đi?”Thích Ánh “...”A Nhượng “Sư phụ của nàng là ai?”Thích Ánh “Huyền Thanh chân nhân...”A Nhượng “Phế vật vô dụng!”Thích Ánh “...Ngươi không được phép nói sư tổ của mình như vậy!”A Nhượng trừng nàng một cái, thật sự hận không thể lôi toàn bộ những thứ nàng học được trước đây đổ ra dạy Thích Ánh tu luyện từ nàng đối với sư môn tình nghĩa sâu nặng, quyết tin đến cùng, cảm thấy sư phụ không thể hại nàng được. Thường ngày trông có vẻ hiền lạnh đáng yêu nhưng những chuyện về tính nguyên tắc nàng lại vô cùng cố Nhượng không thể không thay đổi cách nói “Giới tu chân rộng lớn, công pháp tu luyện cũng nhiều vô số kể. Không phải ta nói...công pháp của sư tổ ta không chính xác, mà là không phù hợp với nàng.”Thần thức hắn bước vào trong, dẫn dắt thần thức nàng, từng chút một dạy nàng làm thế nào vận hành linh khí một nhiên không giống như thế Ánh trước giờ chưa từng có linh khí xung mãn như thế, nàng cực kì mừng rỡ, nhào đến ôm hắn “Đồ đệ, ngươi lợi hại quá nha!”Cơ thể kiều nhuyễn, vừa thơm vừa ngon! Quý Nhượng ngồi bất động đợi nàng ôm, thầm nghĩ, chẳng lẽ là vì ăn nhiều tiểu tiên thảo nên mới thơm như thế ư?Cuối cùng Thích Ánh đỏ mặt rời khỏi người hắn, nhìn thấy hắn vẫn thản nhiên như không, nàng mới thở phào nhẹ ngày được A Nhượng đích thân dạy nàng, Thích Ánh tiến bộ rất nhanh, cái nền không vững trước đây cũng dần được bù đắp. Nàng ăn quá nhiều thiên tại địa bảo, phương pháp trước đây không đúng, linh khí tích trữ trong cơ thể, sau khi A Nhượng thăm dò một lượt, hắn nhân lúc nàng đang ngồi tu luyện, liền rời khỏi động Lưu Huỳnh tìm dung linh đan cho khi không đi được bao xa, liền phát hiện ra xung quanh có người đi theo đứng yên tại chỗ, lạnh giọng nói “Lăn ra đây!”Tiếng gió rì rào, bốn kẻ hắc y nhân xuất hiện trước mặt hắn, quỳ một chân xuống “Chủ tử, xem như tìm được người rồi.”Vẻ mặt hắn không thanh đổi “Nếu đã đến rồi, đi giúp ta tìm vài loại linh đan đến đây.”Hắc y nhân “...”Bọn họ nghe ngóng được tin tức chủ tử đã mất trí rồi. Sao hắn trông có vẻ như quen biết bọn họ vậy? Hắc y nhân chần chừ “Chủ tử biết bọn ta là ai sao?”Quý Nhượng “Ta không chỉ biết các ngươi là ai, còn biết tương lai các ngươi sẽ chết thế nào, muốn nhìn thử không?”Được, giọng điệu này, chắc chắn là chủ tử y nhân vô cùng vui mừng “Chủ tử nếu đã khôi phục, tại sao lại không quay về Bắc Đẩu?”Quý Nhượng không kiên nhẫn quét mắt nhìn bọn họ “ Hỏi nhiều như thế, chi bằng các ngươi đến làm chủ tử đi? Còn không đi?!”Hắc y nhân gật đầu, thoắt cái liền biến quay về, quả nhiên còn mang theo đan dược hắn cần. Hắn nhân lúc Thích Ánh không chú ý, lén lút thả vào trong túi nước của nàng.”Nửa đêm, Quý Nhượng đang ngủ bị lay tỉnh. Gương mặt nhỏ của Thích Ánh đỏ đến sắp nhỏ ra máu, đôi mắt phủ đầy hơi nước, đứng bên giường khóc gọi hắn “Đồ đệ, ta nóng quá. Trong cơ thể hình như có lửa thiêu đốt.”Quý Nhượng trở người ngồi dậy, đưa thần thức vào thăm xong, hắn không nghĩ đến tư chất của nàng, hạ đơn dược nặng tay rồi, linh khí bạo phát, gân mạch của nàng không chịu liền ôm lấy nàng, thoáng cái rời khỏi động phủ, cả được cưỡi gió đi, rất nhanh liền đến hồ nước băng trên đỉnh núi Văn Hoa Ánh bị thiêu đốt đến mơ mơ hồ hồ, đã hôn mê trong lòng hắn. hắn ôm nàng nhảy vào trong hồ suối lạnh, đưa thần thức bắt đầu giúp nàng dung hòa linh khí đang bạo phát hỗn váy của nàng bị nước làm ướt đẫm, dưới ánh trăng trong trẻo lộ ra đường cong xinh đẹp. Nàng nằm trong lòng hắn, cơ thể vô cùng kiềm diễm. Vệt đỏ bừng trên mặt dần rút đi, chỉ còn lại một lớp ửng đỏ nhạt, đôi môi đỏ đến mê người, đầy đặn lại mềm Nhượng phân thần thức ra giúp nàng lưu thông linh khí, hắn còn có tâm tư thưởng thức mỹ thức được nửa ngày, hắn cúi đầu hôn lên môi thơm lại vừa mềm, quả nhiên là được tiên thảo nuôi không nhịn được thâm nhập, đang say sưa hôn, Thích Ánh chợt mở lưỡi của hắn vẫn dán trên môi người mắt to trừng mắt Ánh phản ứng lại, đôi mắt trừng to, đẩy hắn ra, nàng ngồi trong nước liên tục lùi về sau, thật sự không nhịn được hét lên “Đồ đệ, ngươi đang làm gì thế?!”Quý Nhượng như không có việc gì “Hôn nàng.”Gương mặt vốn đã không còn đỏ bừng giờ đây lại đỏ lên, nàng sắp xấu hổ chết mất rồi, vỗ nước quát “Ta là sư phụ của ngươi!”Quý Nhượng “Thế thì sao?”Thích Ánh “Ngươi ngươi ngươi!”Quý Nhượng “Ta ta ta?”Hắn kéo nàng vẫn đang vỗ nước về, Thích Ánh còn muốn giãy giụa, hắn quát nàng “Không được nhúc nhích!”Quả nhiên nàng không dám động giờ đây mới hài lòng, ngón tay cái quét qua khóe môi nàng “Sư phụ, phải nghe lời.”Hai người ngâm trong hồ suối lạnh một đêm, linh khí hỗn loạn trong người Thích Ánh cuối cùng cũng bình ổn lại. Không chỉ bình ổn mà tu vi cũng tăng lên một bậc, Thích Ánh thậm chí có cảm giác mình sắp đột phá bước vào kì kết đan Nhượng từ trong nước kéo nàng lên “Không phải là ác giác mà là chuẩn bị độ kiếp.”Thích Ánh “???”Hắn đưa nàng đến Phong Lôi Đại độ kiếp – nơi của đại năng đệ tử các đời của Vân Hoa vừa đến, xung quanh lập tức có người hiện thân, đại đệ tử phụng mệnh giữ Phong Lôi Đài của Vân Hoa Cung vừa nhìn thấy hắn, lập tức ngạc nhiên nói “Sao lại là ngươi?! Ngươi sao lại quay về đây!”Quý Nhượng hừ lạnh một tiếng “Các ngươi nhân lúc ta độ kiếp đánh lén ta, lão tử quay về báo thù.”Đại đệ tử “...Không phải ngươi đánh ngất thủ vệ của bọn ta, lén dùng Phong Lôi Đại của Vân Hoa Cung bọn ta hay sao? Há chẳng phải kẻ ác cáo trạng trước?” Y ngừng chút, lại nghi ngờ hỏi “Không đúng, tại sao trên người ngươi có khí tức tín vật của Văn Hoa Cung bọn ta?”Quý Nhượng kéo Thích Ánh trốn sau lưng mình ra “Giới thiệu một chút, sư phụ ta. Nàng bây giờ muốn độ kiếp, bọn ta cần lên Phong Lôi Đài, mau mang thuộc hạ của ngươi cút đi.”Đại đệ tử “???”Dùng đồ của người ta, ngươi còn dám hùng hồn như thế sao?Trước đây là tam cung chủ nhân lúc hắn độ đạo thiên lôi thứ chín ra tay mới có thể đánh hắn bị trọng thương, không ngờ tu vi người này giờ đã sâu như thế, không chỉ chịu được thiên lôi thứ chín còn trốn thoát khỏi bao vây, hắn bây giờ đã độ kiếp thành công, đã luyện thành đại năng, bọn họ càng không dễ dàng làm gì được đệ tử nhanh chóng đem chuyện này truyền cho tam cung cung chủ “!!! Gã điên Bắc Đẩu gia lại đến đây? Cái gì? Tiểu tu sĩ kì kết đan? Đệ tử Vân Hoa Cung của ta? Bỏ đi, bỏ đi, so đo với kẻ điên Bắc Đẩu gia làm gì, nếu đã là đệ tử của Vân Hoa Cung chúng ta, cứ để nàng ta dùng là được. Chẳng qua ngươi nói với hắn, chúng ta cho hắn dùng Phong Lôi Đài, chuyện ngộ thương hắn trước đây xem như xóa sạch, sau này đừng dây dưa không dứt với Vân Hoa chúng ta.”Người Bắc Đẩu gia đều là kẻ điên, tu luyện vừa nhanh, tu vi vừa sâu, tuy không tham gia chuyện môn phái tu tiên của bọn họ nhưng cả giới tu chân đều kiêng năm trước ma vực hung tàn, giằng co nhiều lần với Vân Hoa, kẻ điên này nửa đêm lẻn vào Phong Lôi Đài, đánh ngất hộ vệ, tam cung chủ còn cho rằng là ma tu của ma vực đến đây, truyền âm chất vấn hắn cũng chẳng thèm quan tâm nên mới ngộ thương đệ tử truyền đạt lời của tam cung chủ, Quý Nhượng vô cùng không kiên nhẫn xen ngang y “Nhiều lời! Cút ra!”Bầu trời tối sầm lại, mây đen cuồn cuộn kéo đến báo hiệu lôi kiếp sắp đến đệ tử nhìn hắn ôm nữ tử bạch y lên Phong Lôi Đài, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở “Ngươi không thể giúp nàng ấy độ kiếp được! Nếu không uy lực của lôi kiếp sẽ tăng lên gấp đôi!”Quý Nhượng ghét bỏ nhìn y một đó đại đệ tử liền biết được hàm ý trong ánh mắt vừa rồi của đạo lôi kiếp, đạo đạo đều bị hắn chém Ánh không có cảm giác gì cả, kiếp này cứ thế mà trôi đó tất cả mọi người đều biết đồ đệ mà Thích Ánh nhặt về kia là kẻ điên Bắc Đẩu gia, đại năng của kì Luyện đệ này dạy sư phụ tu luyện, hộ pháp cho sư phụ, còn giúp sư phụ đỡ lôi nói một chữ không hay về sư phụ liền bị hắn nghìn dặm truy Ánh đầu óc không tốt, tu luyện không ổn, tư chất bình thường lại nhặt được một đồ đệ bảo vệ mình, từ đó ngang dọc đi lại trong giới tu nó, đây là vận may đến nghịch thiên gì chứ!Cả đám người khóc ròng, ngưỡng phủ Lưu Huỳnh, Quý Nhượng kéo Thích Ánh đang dựa trên cột đá, ấn nàng lên giường “Sư phụ, ta thích nàng.”Thích Ánh cả mặt ngạc nhiên “Không được!”Quý Nhượng “Cho ta hôn một cái. Tại sao không được?”Thích Ánh “Ta là sư phụ ngươi!”Quý Nhượng xua tay một cái, cổng đá trước động liền biến thành tro bụi, ánh sáng ngoài động chiếu vào, phủ lên người hai Nhượng “Nàng không phải chúng ta chỉ có duyên sư đồ lộ thủy sao? Nếu đã là sương**, mặt trời chiếu vào liền bốc hơn.” Hắn đợi ba giây, “Được rồi, đã bốc hơi xong rồi, nào, cho ta hôn một cái.”** 露水 sương nghĩa gốc, đã chú thích ở đầu chương, chơi chữThích Ánh “...”Lưu manh thối!!! [Thanh xuân vườn trường ngọt sủng]Kiếp trước Thích Ánh được tướng quân cứu ra từ trong ổ của thổ phỉ, thành tiểu thiếp của tướng quân bách chiến bách thắng nổi danh thiên hạ, cuối cùng chiến tử sa trường, tiểu thiếp thắt cổ tự vẫn, đi theo tướng khi tỉnh lại, trở thành thiếu nữ Thích Ánh câm điếc, mười bảy tuổi, thiếu nữ không nghe thấy cũng không thể nói, nhưng đôi mắt đẹp như trăng sáng, tính tình cực kì dịu một hôm, cô gặp được thiếu niên lạnh lùng mà mọi người đều kiêng kỵ, đó là tướng quân của cô.[Đại ca vừa lạnh lùng vừa hung dữ trong trường] x [Tiểu tiên nữ vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại]Quý Nhượng trong mắt người khác Xấu tính! Có tiền! Không thể chọc!Quý Nhượng trong mắt Thích Ánh Tướng quân là đang thay trời hành đạo! Tướng quân là cướp giàu giúp nghèo! Tướng quân siêu cừ luôn!Quý Nhượng ấn cô lên tườngThích Ánh Nam sinh ấn nữ sinh lên tường chính là muốn hôn cô, moah~!Quý Nhượng ???“Con mẹ nó, Quý Nhượng ra ngoài lăn lộn còn mang theo người nhà, không coi lão tử ra gì phải không?”“Không, chỉ là muốn tiểu tiên nữ của tôi nhìn rõ tôi diệt ác giúp tốt thế nào thôi.”Người người đều sợ Quý Nhượng, không ai yêu Quý Nhượng, Thích Ánh yêu hắn.[Nữ chính vì sự cố mất đi khả năng nghe nói, sau này mới hồi phục][Nam chính là tướng quân chuyển kiếp, cùng một linh hồn, không phải thế thân]

tiểu tiên nữ của hắn